Thơ hút thuốc trong đêm với tâm trạng cô đơn, nhớ người yêu

Những bài thơ hút thuốc trong đêm với tâm trạng buồn, cô đơn. Thơ tình sầu bên làn khói thuốc mờ mờ ảo ảo, lòng chợt nhớ về người yêu xưa, nhớ về những kỷ niệm đẹp đã từng có,…

Thơ hút thuốc trong đêm với tâm trạng cô đơn, nhớ người yêu
thơ hút thuốc trong đêm buồn (ảnh: internet)

***Xem thêm: Thơ Mưa đêm cô đơn, Thơ buồn lẻ loi trong đêm mưa lạnh giá

ĐÊM BƠ VƠ

Tác giả: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Đêm tĩnh lặng thả hồn theo khói thuốc
Gió xuyên mành lạnh buốt cả con tim
Hay bởi vì bên cạnh chẳng có em
Nên nỗi nhớ dần tăng thêm gấp bội
Rồi bất chợt môi khỏi thầm khẽ gọi
Tên một người mà nhói cả tâm can
Giọt sương rơi hay lệ ướt mi tràn
Trên khóe mắt cứ miên man mòn mỏi
Nếu cuộc đời còn cho mình cơ hội
Anh chẳng hề mơ mộng quá xa xôi
Chỉ mong sao dù biển cạn non dời
Mãi bên nhau trọn đời không xa nữa
Hai trái tim duới túp liều tranh nhỏ
Cùng cận kề thắp ngọn lửa thương yêu
Sánh vai nhau trong những buổi sớm chiều
Thì với anh bấy nhiêu là quá đủ
Để đêm về anh không còn ủ rũ
Khói thuốc tàn chẳng che phủ niềm đau.

KHI ĐÃ YÊU
Tác giả: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Điếu thuốc tàn có thể mồi điếu nữa
Tình mất rồi muôn thuở chẳng tìm ra
Lòng thắp bằng ngọn lửa quá thiết tha
Phải lãng quên điều đó là không dễ
Đừng trách ai hay buồn đau câu nệ
Yêu một người đâu phải để chia tay
Mà chính là dìu dắt đến tương lai
Đời sướng khổ đắng cay cùng san sẻ
Tuy con đường còn muôn ngàn ngả rẽ
Trên lối mòn lắm kẻ lạ người qua
Nhưng đã yêu cần nhất chữ thật thà
Thì nghịch cảnh chia xa lòng chẳng hối
Hãy vì nhau khi vẫn còn cơ hội
Kẻo mất rồi tiếc nuối nghĩa gì đâu
Một đóa hoa muốn sắc mãi tươi màu
Đừng sợ lo dãi dầu công chăm bón
Buồn hay vui do chính mình lựa chọn
Chẳng giữ gìn sao mong trọn vòng tay.

***Xem thêm: Thơ ngắn Đêm buồn 1 mình, thơ 4 câu Đêm nhớ người yêu hay

thơ suy tư bên điếu thuốc
thơ suy tư bên điếu thuốc (ảnh: internet)

KHÓI THUỐC ĐÊM BUỒN

Tác giả: Tím My
Thể thơ: Lục bát

Đêm buồn khói thuốc đắng môi
Chỉ còn tịch lặng cùng tôi đếm sầu
Ngoài trời rớt một giọt ngâu
Tôi nghe lòng lạnh dêm thâu nhớ người
Giờ đây môi đắng nụ cười
Thạch sùng cất tiếng rót rơi nỗi buồn
Đêm nay khói thuốc nhuộm hồn
Xin cho khói thuốc đốt buồn trong tôi
Tình đi nghe đắng bờ môi
Tôi còn ở lại mình tôi đốt sầu.

ĐÊM ƯU TƯ

Tác giả: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Cứ mỗi khi màn đêm về giăng lối
Thì nỗi buồn lại lặng lẽ lên ngôi
Nhấp men nồng quên quá khứ xa xôi
Thuốc trên tay thả hồn theo làn khói
Xin thời gian hãy lướt mau thật vội
Mang giúp tôi những khắc khoải u sầu
Thu chóng tàn thôi rớt giọt mưa ngâu
Cho tương lai chút sắc màu hi vọng
Giọt lệ kia khoé mi nào thôi đọng
Bởi đau buồn bao giấc mộng vỡ tan
Con đường yêu trắc trở đã lỡ làng
Kiếp long đong luôn mang niềm khổ lụy
Nên màn đêm nỗi buồn luôn ngự trị
Tận trong tim nhưng chỉ biết lặng thầm
Mượn men nồng chôn quá khứ xa xăm
Nhưng xót xa mãi còn trong tâm khảm
Mượn men cay vơi nỗi sầu ảm đạm
Điếu thuốc tàn gởi tạm những ưu tư.
thơ hút thuốc trong đêm buồn 1 mình
thơ hút thuốc trong đêm buồn 1 mình (ảnh: internet)

ĐÃ CÓ MỘT NGƯỜI !
Tác giả: Người Miền Tây
Thể thơ: Bát ngôn

Có một người ngồi lặng lẽ dưới trăng
Như chú cuội đợi chị hằng không đến
Khói vàng tay điếu thuốc nào lơ đễnh
Chén rượu sầu mong lạc bến tình say
Có một người tuổi đời nặng trên vai
Mái tóc xanh nhạt phai theo ngày tháng
Vẫn giữ mãi nỗi buồn trong dĩ vãng
Rồi trách mình chưa quên lãng người xưa
Có một người ngồi đếm những hạt mưa
Để gom góp chút duyên thừa đã mất
Để giữ lại những niềm đau rất thật
Rồi thở dài khi gió bấc về qua
Có một người mong đợi mãi tình xa
Khi tất cả chỉ còn là hoài niệm
Vẩn âm thầm khi hoàng hôn lịm tím
Cho nỗi buồn xâm chiếm nữa hồn đau
Có một người ru vỗ giấc chiêm bao
Để mơ thấy những ngọt ngào ngày củ
Cho hạnh phúc tìm về trong giấc ngủ
Để một lần môi thắm nụ hồng phai.

(còn cập nhật..)

Subscribe
Notify of
guest
9 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Ngo quang Tuan
Ngo quang Tuan

Khói thuốc quẩn quanh chẳng lên trời
Nỗi buồn đọng lại mãi không vơi
Cơn mưa bất chợt mùa lá rụng
Xao xuyến trong lòng thu đang trôi.

Huynh Nguyen
Huynh Nguyen

Tàn canh thâu nhìn làn khói trắng
Suy ngẫm đời sao lắm đắng cay
Ngày nào đôi đứa có nhau
Mặn nồng ân ái bây giờ còn đâu
Người ra đi bỏ hồn ta chết
Tâm tư buồn mượn làn khói bay
Cho bay đi những u buồn luẩn khuất

Huong Thanh HOang
Huong Thanh HOang

Bài thơ hay , giàu cảm xúc. Hình ảnh đẹp ! Chúc tác giả ngày mới an lành , nhiều sức khỏe và niềm vui để sáng tác thơ ca.

Đàm Huyền Trang
Đàm Huyền Trang

Ta chợt thèm khói thuốc quện hồn say
Cùng bóng nguyệt ta giãi bày tâm sự
Như tháng bảy buồn thương tình Chức Nữ
Khóc tình Hàn Mặc Tử dưới trăng thanh

Người Miền Tây
Người Miền Tây

Cà phê từng giọt tí tách rơi
Khói thuốc bay bay gẫm sự đời
Cô đơn ôm nổi buồn năm tháng
Buốt nhẹ hồn đau nổi chơi vơi.

Tùng Trần
Tùng Trần

Vắng em yêu anh tìm bên khói thuốc
Thiếu ân tình anh tìm đến men say
Thuốc vẫn thơm hơi men nồng vẫn đợm
Sao chẳng bằng hơi thở của em yêu

Nguyên Hàn
Nguyên Hàn

ĐÊM
Ảo ảnh trong đêm bóng mịt mờ
Ngẫm đời hạ bút ghép vần thơ
Cafe khói thuốc mờ nhân ảnh
Đêm về vắng lặng ngỡ như mơ

Ước mộng đêm đen mãi vật vờ
Tha nhân mộng mị nghĩ vẫn vơ
Buồn đêm thi tứ bên nguyệt lạnh
Mơ hoài tri kỷ với áng thơ .

Nguyễn Điền
Nguyễn Điền

ĐÊM TÀN

Trăng tàn khuất bóng nẻo trời xa
Hồn hoang lạc bước một mình ta
Khói thuốc vây quanh sầu vạn nẽo
Mắt buồn man mác giọt lệ sa
Hỏi trời cao, mây bay, gió lộng
Với đất trời khoảng trống bao la
Biết gửi về đâu niềm khắc khoải
Nỗi nhớ đong đầy trong tim ta./.

Hoài Vũ
Hoài Vũ

" HỒN " THI SĨ..!

Đêm không ngủ – Khói thuốc bay lãng đãng
Mắt mơ hồ như kẻ tình si
Làn khói mỏng tênh, gieo chậm rãi tâm hồn
Ly rượu đắng !
Thỉnh thoảng, nhấp môi sầu đa cảm.
Men rượu sầu làm thức tỉnh hồn thi.

Ta !
Ngẫm sự đời lúc vơi lúc cạn
Tay vò trán, thỉnh thoảng gạt điếu thuốc tàn
Viết vài hàng rồi can man suy nghĩ..
Lẫn lộn vui buồn, đau khổ, nhớ, thương ai..!

Ôi hồn thi ! Ta van xin mi đó
Đêm khuya rồi ta mọc cỏ ưu tư
Xám cả bờ môi, mỏi mắt ta rồi
Sao cứ quyện hồn ta vào đa cảm…!!!

Ta !
Hôn nàng thơ mà chẳng nhớ đêm dài
Ta với nàng cứ mãi hát tương tư
Như khúc thụy du lãng hồn trong đêm mịch.

Nàng thơ ơi ! Ta và nàng chẳng đợi
Hai hình bóng cứ song hành dặm lối
Chẳng biết đêm dài ! Ta – Nàng mãi tương tư..!!!